Thay vì nói "giá như", chi bằng hãy hỏi "có đáng không?"

hngr1.png
"Anh cũng muốn tiến bước trên cùng con đường ấy",
vì anh không hề bỏ cuộc.

*

Mình xem lại các phân cảnh vài lần, đọc lại một vài chương truyện, đọc sang cả bản gốc mới thấy hóa ra Isumi của Việt Nam ngoan hơn Isumi của Nhật, đọc cả những bài phân tích của nhiều người để có cái nhìn đa chiều hơn. Có những luận điểm khiến mình phải suy nghĩ lại, có những phát hiện khiến mình ồ lên thán phục, nhưng không hiểu sao, chỉ duy nhất một điều, một điều khiến mình muốn thay đổi nhất thì mình không làm được.

Vẫn biết không nên so sánh, nhưng những gì mình thấy ở Isumi, mình không thấy được ở Thẩm Nhất Lãng.

Dựa theo kịch bản và bối cảnh, dựa theo hào quang nhân vật chính, thì không thể phủ nhận rằng Du Lượng là người thích hợp nhất để đưa Thời Quang trở lại con đường cờ vây, và mình cũng không oán trách nếu Thẩm Nhất Lãng thất bại trong việc ấy. Nhưng cách thể hiện xung đột trong phim, và xa hơn là cách xây dựng nhân vật của Thẩm Nhất Lãng đã khiến bản thân anh trở nên nhạt nhòa hơn nếu so cùng các nhân vật phụ khác, đôi lúc sẽ gây cảm giác ức chế với người xem. Còn với những người đã từng đọc qua nguyên tác thì đây nói không ngoa là một thảm họa, thảm đến mức không dám nhìn.

Trong truyện, Isumi ban đầu được khắc họa còn kém Nhất Lãng mấy phần, không có tính nghiêm túc, thậm chí còn không có chí tiến thủ, đương nhiên cũng không hề năm lần bảy lượt trực tiếp thể hiện tình yêu với cờ vây như Thẩm Nhất Lãng.

Nhưng đến phút cuối cùng, Isumi chưa bao giờ là người bỏ cuộc. Chứng kiến bạn bè thành công với tương lai rộng mở, còn bản thân bị bỏ lại một mình trong bóng tối của kẻ thua, chưa kể đến áp lực độ tuổi hay khoảng thời gian eo hẹp sót lại đang ngày càng đè nặng, Isumi cũng không vì thế mà cần đến sự thương hại hay lời an ủi. Thay vào đó anh lại chọn cách tự liếm láp vết thương lòng ấy của chính mình, để rồi khi lớp da non chớm liền thì lập tức nắm lấy một cơ hội thực chiến khác nhằm khẳng định quyết tâm của bản thân.

Một điểm nữa chính là ván đấu giữa Hikaru với Isumi, giữa Thời Quang với Thẩm Nhất Lãng. Đáng lẽ cảnh phim chỉ nên dừng ở băn khoăn của Nhất Lãng khi biết Thời Quang bỏ đấu là đủ rồi. Là bạn của Thời Quang, là người nghĩ cho cậu bé đến mức sẵn sàng từ bỏ cơ hội của mình, đương nhiên Nhất Lãng sẽ không khoanh tay đứng nhìn Thời Quang từ bỏ. Lời nói của anh có thể không chạm đến Thời Quang, nhưng không có nghĩa là anh không nói, lại càng không cần phải phân trần vấn đề tâm lý với Hồng Hà, và chi tiết tự cho mình quan trọng, là ‘không có mình thì không thể nói là tất cả" là vô cùng thừa thãi và lố bịch, ngay cả khi đặt trong tính cách của Nhất Lãng. Kết quả ra sao thì ai cũng biết.

Trong truyện có thể thấy rõ rằng Isumi cũng rất lo lắng cho Hikaru, bằng không thì anh đã không nói “Nếu em chấm dứt mọi thứ ở đây thì thật sự rất đáng tiếc”. Isumi cũng không hề phải dùng đến nước nặng lời, không hề lôi quá khứ ra để dày vò khiến Hikaru cảm thấy tội lỗi mà nhận lời đấu với anh. Trước mặt Hikaru, Isumi chấp nhận rằng sai lầm là của anh và anh phải nhận lấy hậu quả từ tội lỗi ấy, khác với Thẩm Nhất Lãng đi xa đến mức phải dằn vặt Thời Quang rằng cậu đã tuyên án tử cho anh. Dù đó là một phép thử bắt nguồn từ sự quan tâm lo lắng đơn thuần của Nhất Lãng cho người anh em, dù cho đó là hoàn cảnh bắt buộc ngoài mong muốn, thì những lời nặng nề và vô trách nhiệm ấy khi nói ra đã vô tình khiến anh hoàn toàn thoát ly khỏi tính cách nhân vật vốn có của mình, chứ đừng nói đến là so sánh được với Isumi, một người chỉ cần thuyết phục Hikaru bằng câu nói “Hãy đấu vì anh” là được.

Isumi hiểu con người Hikaru, và chắc chắn Nhất Lãng cũng hiểu Thời Quang. Nếu đặt lên bàn cân so sánh thì mình tin Thời Quang biết nghĩ cho người khác hơn cả Hikaru, vậy tại sao, thay vì những lời nói sắc như dao cứa, thay vì những nước cờ khơi gợi lại quá khứ đau buồn, Thẩm Nhất Lãng không dùng một phép thử khác, một phép thử dù không thành công thì cũng ít gây tổn thương hơn cho cả hai?

Không chỉ thế, hành động ép buộc này vô tình đã làm tổn thương Thời Quang đến hai lần, việc thôi thúc cậu chơi cờ khi bản thân không muốn thì không nói, đáng bàn ở đây là việc bày lại chính ván cờ* mà Thời Quang đã cùng Chử Doanh chơi lại để gỡ nút thắt trong tâm lý của cậu bé, gián tiếp nhắc đến kỷ niệm của hai người trong khi Thời Quang đang trải qua mất mát. Dù biết việc làm này của Nhất Lãng là do vô tình, nhưng không thể tránh được sự thật rằng đây là một hành động cực kỳ tàn nhẫn.

[*Trong phim, Thẩm Nhất Lãng tái hiện ván đấu trước khi anh vô thức nhấc quân cờ lên. Còn trong truyện Isumi và Hikaru cùng nhau đấu một ván cờ mới khác hẳn.]

Vẫn biết chuyển thể là sẽ có sự phóng tác dựa theo nguyên tác, nhưng thiết nghĩ, ngay cả với một nhân vật có tính cách nội tâm phức tạp như Akira cũng không hề làm khó được tổ biên kịch, thì tại sao một người với tính cách có thể nói là khá đơn giản như Isumi lại không thể được đầu tư hơn? Thậm chí nếu so sánh, mọi nhân vật phụ khác của truyện đều có sự thay đổi rõ rệt nhưng vẫn mang sắc thái tích cực (Long Ngạn, Bạch Xuyên, ngay cả Tiêu Tiêu,...). Tuy nhiên, không biết vô tình hay cố ý, kịch bản lại để cho Thẩm Nhất Lãng vốn dĩ tưởng như giữ được cốt cách của nguyên mẫu, thì hóa ra lại đi ngược lại toàn bộ những gì đã hình thành nên phong thái của Isumi, biến anh từ một thanh niên thận trọng trong lời ăn tiếng nói
(fun fact: chữ Thận trong Thận Nhất Lang (慎一郎 - Shinichirou) - tên Hán tự của Isumi là chữ 'thận' trong 'thận trọng'), nói được làm được, sử dụng hành động chứ không dùng lời văn vở, lại trở thành một người giáo điều và khoa trương, nói như rồng leo nhưng làm thì không tới.

Thẩm Nhất Lãng, xét cho cùng đã phần nào thể hiện được vị trí của anh trong phim, nên nói cho cùng, có thể mình sẽ không thất vọng về nhân vật Thẩm Nhất Lãng của Kỳ Hồn. Tuy nhiên, nếu xét theo góc độ chủ quan và hơi thiên vị, mình cực kỳ thất vọng với cách nhìn nhận của đoàn làm phim về Isumi.





p i e c e s 0 4

ifucover.jpg


「Nếu không thể kháng cự vận mệnh đã được định sẵn từ trước
Thì em sẽ muốn vì người mà tiếp tục sống
Vì em hiểu rằng lẽ sống cho một sinh mệnh khác
Sẽ làm cuộc đời này thêm muôn phần rực rỡ」

when the ignorance is indeed bliss in a certain fandom

Not everyday I'd pour out all my frustration on this very blog of mine, not when I'm having quite a horrid cold during the season I despise the most, not when I'm having like loads of business to mind, but here we go:

fdm.png




It's indeed sweet accidentally coming back to your already scarce and tainted fandom, only to see what kind of fuckery people are doing and much to your surprising disappointment, you ended up being even more disappointed. Yes, I said it.

I recall vividly how I was so much saved back in the day. The Tokio Hotel fandom used to be fun, friendly, or at least they were nice to others, not to mention the creative side which IS obvious (THF and MTT are not a joke, also all the artists getting inspired by them on a global scale)

But now?

For the past three years, things have turned out terrifyingly disastrous. Whatever you think the term rock-bottom represents, they can always prove you the even lower of low.

I'm not talking about bill k with his huge narcissism nor his deteriorating voice (and personality when he even has the audacity to have his book ghostwritten and published, only to fuel his marionettes which he calls fans with tons of lies and speculations that could probably cause them to ATTACK PEOPLE WHO AREN'T INVOLVED IN HIS LIFE). I'm talking about this fandom which used to be best (at least to me?) and now it has become the worst of worst.

Cyber witch-hunting to get praised by a small number of remaining fans? Checked! Constantly attacking people because they don't share the same viewpoint? Checked! Showing your super strong sense of superiority so that others can shut the fuck up and never dare to ask any questions again and you can have your precious four men all for your superior ass? Checked! Had I run into such toxic fandom a decade ago, I would have been so scared senseless with all the mess those fans have been creating.

The bottom line is that their huge sense of superiority exists not because they are better, but because they think they are better.


It's no surprise most "loyal" fans keep loitering around the band and their lives because hey, those "fans" still matter to them after all. Who else would fund bill k's expensive boots whilst licking the same boots at the same time except for those fanatics?

It's has become the most painfully superficial downfall I have witnessed.

I always thought, maybe the fandom I saw as home has changed. But now I realised it wasn't even there when I just came back "home"  to begin with.

I have never felt so empty. I'm so mad, and sad, so sad I don't even want things to turn back time like how I used to mourn here and there. I just have to accept to learn to accept that things have changed, and that I have to adapt to it.

That's it.

y o u





to think that this very song sent me to a transient dream of you...

here we go again (again?)

IMG20201231144625.jpg

Hôm ấy cũng vì vô tình đọc thấy một câu hỏi về một nhân vật có sự phát triển ấn tượng, không hiểu sao lại nghĩ ngay đến Isumi nên cũng góp vui viết một vài dòng về anh. Đáng lý ra là câu chuyện đã có thể dừng lại ở đấy rồi, nhưng không hiểu sao sau đó tâm tư lại không ngừng nghĩ về Hikaru no Go, nên quyết định khui lại truyện ra đọc.

Mình biết đến HikaGo đã nửa cuộc đời rồi, từ cách đây mười mấy năm khi anh mình cầm về một cuốn mỏng dính phát hành không chính thống vào một ngày đông rét buốt, đến một ngày hè oi ả của nhiều năm sau đó khi cùng lũ bạn lê la tại triển lãm manga sau buổi tổng kết cấp ba, cho đến mùa xuân của cách đây gần tám năm khi song song vừa đọc truyện vừa xem anime, đến tận cả những ngày thu vừa ngay ngáy đi làm thêm vừa lo tìm cách ra trường vừa háo hức tìm mua những cuốn tái bản.

Cho đến tận bây giờ, một đêm mùa đông, mình lại nghĩ về HikaGo.

Dù đã qua nhiều năm, cách nhìn nhận của mình với những khía cạnh trong truyện phần nào cũng có sự đổi khác, vẫn còn đấy những khắc khoải nhưng phần nào đó đã thấy sự nhẹ lòng, dù cho những trang truyện vẫn vậy, đen trắng như quân cờ, vẹn nguyên giá trị tinh thần cùng những cảm xúc mà mình đã trải qua bên nó từng ấy năm, có vui có buồn, có cả hân hoan và những tiếc nuối dằn vặt.

Rồi cũng nhờ có Isumi 'nhắc' về fandom mà mình tìm lại được rất nhiều thứ, là thứ khiến mình cùng khóc cùng cười cùng trầm ngâm ngẫm nghĩ, là thứ mang lại cho mình một góc nhìn mới mẻ hơn, là thứ dạy mình về cái giá giữa buông xuôi và đeo đuổi, là thứ nhắc nhở cho mình về chấp niệm và chấp nhận, là thứ đặt cho mình muôn vàn câu hỏi mà mình biết chỉ có bản thân mình mới tìm ra câu trả lời, là thứ tiếp thêm cho mình dũng khí, là thứ mà đối với mình chính là những bài học về thực tại khiến mình khắc cốt, là thứ khiến mình chẳng thể tìm được cụm từ gì khác để miêu tả ngoài sự biết ơn tận đáy lòng.

Là kỳ tích mà mình không hề ngờ sẽ được chứng kiến chỉ vì trong một  khoảnh khắc bất chợt vô tình nghĩ đến cậu thanh niên dám gục ngã dám đứng lên ấy.












Cảm ơn anh, Isumi à.
Thật mừng biết bao khi đã có thể được nghĩ đến anh.